You are not connected. Please login or register

BOF phiên bản việt

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1code BOF phiên bản việt on Tue May 17, 2011 11:34 am

Jubior_Ri0

avatar
Thành Viên Vip
Thành Viên  Vip
Nó: hơi khùng khùng… chỉ số IQ hơi… cao cao, tính tình… bà chằn, ghét con trai nhưng sau đó thì… hok bít nữa, hok đẹp hok xấu, hok đen hok trắng, hok cao hok lùn (lúc đầu), nói chung thân hình cân đối, ăn hàng số một, hoàn cảnh gia đình… đọc đi rùi bít há…^0^

Nó bước ra khỏi nhà trước ánh mắt lạnh lùng của mọi người. Buông một cái thở dài, nó chạy bộ nhanh tới trường.

- Ở cái nhà này lâu chút nữa chắc chết qué!!!......hơi iiiiiiiii… lại trễ nữa rồi.

Khi nó thăng thiên tới thì cổng chùa… í nhầm… cổng trường đã khép lại. Nó phải dùng cái giọng oanh vàng và nét mặt dễ thương nhất mới dụ được ông bảo vệ.

- Chú ui, làm ơn đi mà. Kon bị kẹt xe, cho kon vô lớp đi chú…….

- Hay nhỉ, kon đi bộ mà bị kẹt xe ak? – mặt ổng gian gian.

"Chết! tự nhiên ngu đột xuất zậy chời" nó đau đớn nhăn mặt. Rõ ràng nó chạy bộ mà.

- Dạ tại kẹt xe nên kon bỏ xe ngoài đường rùi chạy bộ zô đây. Trễ rùi chú ơi, cho kon zô đi, chú hiền từ nhân hậu zậy, nhìn là biết chú đầy tình cảm. giúp kon nha chú.

- Thôi được rùi… lần này thui nghen.

Ổng làm mặt miễn cưỡng lắm nhưng nó thừa biết ổng đang nỡ mũi bự như cái thúng… Nó chạy zô lớp với tốc độ ánh sáng và không quên tống lại cho ông bảo vệ dễ thương tiếng cám ơn. Lớp của nó ở lầu hai nên nó chạy té khói. Leo lên mấy cái cầu thang mệt không thở ra hơi. "lần sau đề nghị trường làm thang máy mới được". May cho nó, pà cô vô sau nó 10 giây nên vừa đặt cái parabol xuống ghế là bả đặt chân vào lớp. Kon Hằng ngồi kế khìu nó:

- Ê, mày làm bài tập hết chưa?

- Mày hỉu tao mừa, có khi nào tao làm hết đâu, 50% hà.

- Bả mà kỉm là mày no lun kon ơi.

Hằng: bạn thân của nó từ nhỏ. Xinh đẹp, thông minh, học giỏ nhưng nhút nhát, và hiền khô hà…… gia đình cũng không giàu lắm nhưng cũng thuộc dạng khá giả dư ăn…

Nó chống tay nghĩ đến viễn cảnh tươi đẹp trước mắt, lỡ cô mà kiu nó lên làm bài tập thì có nước độn thổ. Môn văn nó không tệ lắm nhưng không giỏi, mà pà cô thì có thù với nó từ trước. Nó đau đớn nhớ lại lần đó…

- Ê, kon kia, mày nghe tao kiu không hả? – Kon Khanh hùng hổ nhìn nó.

- Mày kiu ai? Trường này hổng có ai tên "kon kia" hết.

- Mày đừng có tào lao. Kon ngu cũng biết tao kiu ai mà?

- Vậy là tao không ngu nên tao không biết. Tao không nói nhìu với mày nữa, có gì nói đi? – nó vẫn thản nhiên

- Mày ngon lắm! hôm qua dám lên mặt, còn dám dạy đời em tao nữa. Mày sắp chết rồi biết không? – kon đó nói mà còn nhướng mắt lên đe dọa.

- Hả? a hahahaha, thì ra chuyện đó. Haha ai mượn em mày học lớp 9 rùi mà không biết ngượng, đi giựt cây kem của thằng nhóc mới cóa 5 tuổi. không biết dạy nó mà còn kiếm chuyện – câu sau nó nói nhỏ lắm, nhưng tại t/g thính tai. Hihi

- Axxxx, được lắm, mày muốn chết thì cho mày chết

Nói rùi kon nhỏ nhào vô nắm tóc nó. Tóc nó hơi dài dài nên dễ tóm lắm. Nó bực quá, co chân đá kon kia một phát ngay bụng, kon nhỏ đau quá khóc um sùm như kon nít. Vậy là má kon kia – bà cô dạy văn của nó chạy tới tặng nó nguyên một bài diễn văn dài cả cây số rồi lôi nó lên ban giám hiệu. Nó bị chép bản kiểm điểm vì tội đánh bạn. Tức lắm nhưng không nói gì được, vậy là từ đó môn văn của nó xuống dốc, còn pà cô thì xem nó như kẻ thù.

Đang mãi mơ màng về quá khứ đẹp tươi đó, nó nghe tiếng ai eo ** lôi ngược nó về thực tại:

- Thiên, cho tôi biết tại sao lúc đó phong trào thơ mới lại phát triển mạnh?

- Dạ….. vì…vì...người ta…. chán thơ cũ….

- Em không chú ý à, thật là không nói nổi. Học hành kiểu này thì làm sao tiến bộ chứ…@#$%^&*&^%$$##

Lại một lần nữa pã diễn thuyết, nó nghe riết nhàm rùi, mấy kon bạn thở dài thương cho nó, lần này lại lên sổ đen nữa cho koi.

Nó là học sinh lớp A, tuy chỉ là học sinh khá nhưng cũng vinh dự là học sinh trong lớp chuẩn của khổi 11.

Qua hết hai tiết học, nó vội phóng xuống căn tin mà không quên kéo thêm kon Hằng. Hằng là bạn thân nhất của nó, học giỏi lắm nhưng không cứng đầu như nó. Trong lớp hầu như nó chỉ có một vài bạn gái, còn bạn trai thì tuyệt đối không. Nó ghét con trai. Không biết từ lúc nào, con trai đã trở thành kẻ thù của nó. Có chuyện gì trong quá khứ của nó chăng? (mún bít hok?đọc đi từ từ bít)

Sáng giờ nó chưa ăn gì nên nó vội vội vàng vàng như kẻ bị bỏ đói cả tháng trời zậy. Nó dẹp loạn hai bên rồi kéo kon bạn len zô, hối bà chủ căn tin

- Dì ơi cho kon hai ổ bánh mìn, nhanh lên nha dì.

- Mày kiu cho tao lun hả?

- Hok dám, pà ăn thì tự kiu đi, tui kiu cho tui hà.

- Kon quỷ, ăn gì dữ zậy, heo chắc?

- Kệ, đói quá, nói chơi thui, ăn gì kiu cho?

- Sanwich đi

Hai kon ăn như điên rồi chạy zô lớp. Trống đánh cái tùng, cứ như trống đình trống chùa chứ hok giống trống trường chút nào. Tan học nó mệt mỏi lếch cái xác về nhà. Nó đi giống mấy con bụi đời lang thang. Nhìn nó có gì đó bụi bụi, mái tóc tỉa so le che một bên mắt. Tóc nó đen lắm, đen như màu mắt của nó zậy. Nó không có gì đặt biệt cả, ngoại trừ đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng nhí nhảnh, nghịch ngợm.

Tối tối nó hay đi lang thang trên đường, nó không thích ở nhà, nó chán cái nhà đó lắm. Cứ đi lang thang đến gần nửa đêm mới về. Thường thì nó zô tiệm net, vô công viên hay đi dạo vòng vòng. "hôm nay trời không nắng, hôm nay trời không mưa…" nó đi mà đọc ráp lảm nhảm một mình cứ như kon khùng. Trước có gì mà người ta bu đông thế không biết, tò mò quá nên nó tiến tới xem.

Thì ra người ta đang bu trước cổng một ngôi nhà, đúng hơn là căn biệt thự, mỗi ngày nó thường đi học ngang nơi đây nên nó bít Cái biệt thự này mới vừa xây xong thôi, khởi công cả nữa năm trời, công phu quá mà. Chiếc xe đen bóng loáng đời mới mở cửa, một nam, một nữ, một con bé nhỏ xíu và một thằng nhóc trạc tủi nó bước xuống xe. Chắc họ là chủ căn nhà này. Nó đoán họ là một ông bà chủ công ty nào đó. Trông cũng khá quý phái. Nó nhếch mép, nó khinh những người giàu có. Nó khinh…

Hai hôm nay không có gì đặc biệt, nó vẫn đi học, đi về, tối tối lại đi dạo, tưởng chừng cuộc sống vô vị của nó cứ típ diễn như vậy thì tình cờ một chuyện happen…

Nó cắm đầu chạy nhanh đến trường, lại trễ nữa rùi. Chán thật, lúc nào cũng nướng tới khét lun mới zậy. Nó chạy nhanh lắm, mỗi ngày đều zậy mà. Đang chạy nhắm mắt nhắm mũi thì …rầm… nó đụng phải cột đèn hay cột điện gì đó, văng ra cả thước, hình như ai cắm cây cột điện sai chổ thì phải. Nó lồm cồm bò dậy, hix, xây xát nhẹ thui nhưng ê cả mình. Vừa đứng thẳng lên thì một giọng nói "dễ thương" làm nó choáng:

- Đi đứng kỉu gì zậy hả? kon mắt để sau lưng à? Mới sáng ra gặp toàn thứ gì đâu không...

Thì ra là khi này nó đâm sầm vào một thèn kon trai mà tưởng là cột điện. Nó hết hồn, hình như tại nó đi đứng không cẩn thận thì phải. vậy thì xin lỗi thui

- Xin lỗi nha, tui bị trễ học nên chạy nhanh quá, thành thật xin lỗi – Nó dùng từ ngữ nhẹ nhàng nhất, từ trước giờ mấy từ đóa chỉ sử dụng cho việc nhờ vả, năn nỉ người khác thui.

- Người gì đâu……

- Tui xin lỗi rùi, không còn gì nữa, tui đi đây…

- Cô giỏi thật, đụng tui mún choáng váng lun mà xin lỗi là thui sao?

- Vậy mún gì hả? tiền hay kim cương hột xoàn tui đây không cóa, tui nghèo lắm, không đền nổi đâu.

- Tiền thì tui không thiếu, đốt cô cũng chết nữa. Mà cô cũng lớn gan thật, dám nói chuyện với tui kiểu đó…

- Rùi sao hả? Bây giờ mún gì nói lẹ, tui trễ rồi. Mệt thật

- Hứ! người như cô thì chẳng có thứ gì đáng cho tui cần cả…

- Ê, nói xong chưa, bực rùi nha. Cái đồ công tử bột chẳng ra giống gì. Tưởng mình hay lắm hả? Tui đây xin lỗi là hết trách nhiệm rùi. Nhà giàu là ngon lắm hả? chỉ là một đám kiu ngạo, chảnh chẹ…

- Ê, cô nói gì hả? cô có tin là tui cho cô một trận không. Đừng tưởng là kon gái là tui nhịn nha. Cái thứ xấu xí hung dữ mà còn làm phách. Kon gái như cô thì ế chắc rồi hahahaha – Hắn kèm theo môt nụ cười chọc tức.

- Rồi sao hả? Cái thứ như anh thì cũng chẳng hơn gì đâu. Mà anh phải kon trai không hả? kon trai đâu có nói dai nói dài nói dở như anh, kon trai mà đứng đó đôi co với con gái, hứ! Anh chắc là một con ác quỷ ma vương duy nhất còn sót lại trên đời. Trời ơi xui quá, mới sáng mà đụng nhầm quái thú rùi!!!!!!!!!

Nói rồi nó phóng một mạch bỏ lại tên đó với cái đầu bốc khói. Đôi co với tên đó làm nó mất cả tiết học. Tức chết được, dám bảo nó xấu xí. "Đồ vô duyên, đừng để pà gặp lại." nó **** thầm rồi lùi lũi vô trường, lại típ tục điệp khúc năn nỉ nịnh nọt rùi…

Vô được lớp nó mừng mún chết. Vừa ra tiết một, cũng may là tiết văn. Nó thở phù rùi nằm dài xuống bàn

- Làm gì mà mày bỏ tiết 1 zậy?

- Tao đâm nhầm một con ma vương dưới đất chui lên, vậy là cãi lộn một hồi mới vô được.

- Lại đi học trễ rồi chạy nhắm mắt nhắm mũi chứ gì. Tao biết lắm mà. Ê mà nghe nói hôm nay lớp mình có học sinh mới.

- Đâu, có thấy ma nào mới đâu, toàn mấy cái mặt cũ mèm.

- Chưa zô, tiết 3 lận, nghe nói giàu lắm, mới chuyển tới.

- Giàu à? – nó hỏi, nở một nụ cười khinh miệt.

Ra chơi nó lại vội vàng lao xuống căn tin. Lúc nào cũng vậy riết rùi cả căn tin ai cũng nhường đường vì sợ nó tông phải. Vừa tém xong bữa ăn nó lại vội vào lớp vì trống chùa lại đánh.

Ông thầy chủ nhiệm bước vào, chắc là dẫn bạn mới vô, "hi vọng là một cô gái dễ thương không chảnh chọe".

- Các em, hum nay chúng ta có pạn mới vừa chuyển về, bạn tên là Nguyễn Hoàng Khánh Nam. Các em nhớ giúp đỡ, đừng chọc phá bạn đấy.

Ông thầy dặn dò, ổng biết lớp này học giỏi nhưng quậy cũng là vô địch. Nghe tên là biết con trai rùi. "Chán thật! toàn thứ mình ghét" nó nghĩ. Rồi tên đóa bước zô lớp. Mấy đứa con gái nhao nhao khen lấy khen để còn nó thì đơ như cây cơ. Tên đó là thèn hồi sáng nó đụng phải, sao xui vậy không biết. Mặt nó bùn thấy tụi nghiệp. Chắc là thằng đó sẽ gây chuyện với nó cho koi. Hic, kì này tiu rùi. Con bạn kế bên đâu biết tâm trạng của nó, cứ tân bốc thằng nhỏ đáng ghét kia

- Trong cool quá, Thiên nè, kì này mấy thằng hot boy trường mình lép hết.

- Hic, cool khỉ mốc! Chết tao rùi, thằng đó là thằng tao đụng hồi sáng đó…

- Trời! Trùng hợp vậy hả… - con Hằng há hốc mồm còn nó chỉ biết than thân trách phận. Thằng nhóc được xếp ngồi sau lưng nó, càng tiu. Trước khi về chổ, thằng nhóc còn bíu cho nó một nụ cười nham hiểm chít người:

- Trái đất tròn thật đấy.

Vậy là từ đây đời nó khổ rùi. Mấy đứa trong lớp ngơ ngác nhìn nó không hỉu chuyện gì. Đám con gái háo sắc thì cứ làm duyên làm dáng, đi qua đi lại làm nó nhức cả đầu. Chắc tụi nó chưa thấy trai lần nào hết hay seo ấy. Nó ngồi đó mà nghe lạnh lạnh sau gáy. Nó biết có một ánh mắt không thiện cảm gì đang nhìn nó mỉa mai. Ba tiết học cuối nó như ngồi trên đóng lửa, nhưng cũng may là thằng nhóc không phản ứng gì. Tan học nó gom tập phóng nhanh ra cửa, để lại con bạn kế bên đang cười nắc nẻ. Nó chạy thật nhanh ra cổng, chiếc xe sang trọng mà nó thấy bữa trước đang đậu ở đó, chắc là rước tên ma vương đó chứ không ai. Nó quay lại thì thấy hắn cũng vừa bước ra khỏi lớp, mấy đứa con gái bu theo xin hình xin chữ kí tùm lum. Thật là mê trai hết biết. Nó đi bộ về nhà, "mệt mỏi thật, vậy là có thêm một kẻ thù nữa". Sao nó có nhìu kẻ thù thế không bít?. Đang suy nghĩ vẫn vơ, chợt có ai gọi làm nó giật mình

- Ê, cô sẽ khổ dài dài đấy con nhóc cứng đầu khó ưa.

- Hứ! tui sợ quá, run hết rùi đây này. Thằng khùng!

Nói rồi nó chạy nhanh bỏ lại tên đó ngồi trên xe tức xì khói. Không bít sao nó cảm thấy thích thú khi làm hắn ta tức. Dù gì thì cũng cẩn thận mới được, phải chuẩn bị tinh thần đối phó với hắn. Nó nhìn ra phía sau thì thấy xe hắn đang trờ tới, nó vội rẽ trái, đi vòng đường khác về nhà.

Nhân vật mới đây: Nguyễn Hoàng Khánh Nam, kon một tập đoàn thời trang lớn lém nha, đẹp chai hết zẩy nhưng lạnh lùng, kon gái bu rần rần nhưng đều bị hắn hất hủi... chỉ số IQ cao ngất ngưỡng

Buổi chiều lại phải học 2 tiết hoạt động ngoài giờ nữa, nhưng cũng vui, thường thì cô cho lớp chơi trò chơi. Bình thường tới tiết này nó hào hứng lắm, vì nó năng động thế mà. Nhưng hum nay zui seo nổi. Thấy cái mặt tên chết bầm đó là nó không còn vui vẻ nổi nữa. Ác nổi hắn lại được phân công điều khiển nữa chứ. Chơi trò khủng bố, thường thì trò này nó vô địch, không ai hạ nổi, vậy mà hum nay lại bị chết tươi. Một đám con gái bụm chặt miệng nó lại, không kêu số khác được nữa. Chơi ăn gian, chắc là thèn đó âm mưu từ trước đây mà. Nó ấm ức lắm nhưng nghĩ đây là trò chơi thui, "không sao, chỉ bị phạt thui mà". Rùi nó ngậm ngùi cay đắng: cô cho bạn mới được quyền lựa chọn hình phạt phạt mấy bạn thua. Chết chắc rùi. Chắc là hắn sẽ dùng hình phạt dã man nhất để chơi xỏ nó. "Trời ơi, khổ thân tui"

- Chúng ta sẽ phạt mấy bạn này như thế nào đây? Mấy bạn có ý kiến gì hay không – cái tiếng đáng ghét vang lên nhẹ nhàng nhưng đầy dao gâm trong đó

- phạt đi...phạt đi...

- đúng òy đó, phạt tụi nó đi

cho tụi nó nhảy cóc đi...

- làm con vịt đi...

múa lửa đi

tụi nó khủng bố ầm ầm làm nó choáng. thiệt lè kinh khủng quá

- Mình có ý này, hay là chúng ta bắt mấy bạn mỗi người hát một bài hát, được không? - giọng nói hắc ám vang lên

- Hay quá

- Ok

- Trời ơi ý tuyệt quá

- Đẹp trai mòa còn thông minh nữa

- Thần tượng của lòng tui

Thiệt hít chịu nổi mấy con nầy, hát thì hát, sợ gì. Nó hát cũng được lắm chứ bộ, nhưng kì này nó sẽ hót bài một con vịt. 12 đứa vừa thi hành xong nhiệm vụ, tới lượt nó thì…

- Các bạn ơi, nãy giờ chúng ta nghe nhạc dân ca, thiếu nhi không hà, hay bây giờ mình cùng nghe nhạc trẻ nhá. Mình đề nghị bạn cuối cùng tặng lớp một bài nhạc hot…

- Oái sao kì zậy? hát bài gì là quyền của tui…

- Bị phạt mà lắm mồm thế, cả lớp ơi, nhất trí không?

- Đồng ý, đồng ý….. – cả lớp nhao nhao lên.

"Hic, phản hic rùi, có mới nới cũ, cả con Hằng cũng zậy, kì này dần cho nó một trận cho bít".

- Nhưng…nhưng tui bị đau họng, hok hát nổi…

- Thiệt hok đó! – lại cái giọng trời đánh zô ziêng đó

- Axxxxxx hok lẽ xạo. – nó hùng hổ

- Vậy tính sao giờ - một đứa la lên – hok lẽ tha con Thiên

- Hok công bằng

- Hok chịu

- Thui thui được rùi…zậy tui đọc thơ hén, ok nha!!!!!!!!!!! Làm ơn đi!!!!!!!!!

- Ok – cả lớp đồng thanh

- Cám ơn cám ơn rất nhìu – nó cảm động vì được đồng tình – Nghe nha, thơ tui đạo…nên đừng có mà thắc mắc gì hết, mọi thắc mắc xin liên hệ Google.com hén

- Ok ok nhanh nhanh đi

- …sống trong Toán… chết zùi trong Lí…

những chái tim… thấy Hoá… kinh hoàng

đêm mơ Văn… lệ nhỏ hai hàng

ngày Sử, Địa… chập chờn… ám ảnh

Anh Văn…thức triền miên đêm lạnh

ngập đầu Sinh…nhục chí anh hùng

thêm Công Dân…điệp điệp…trùng trùng

gục lên sách…quên đời mười bảy

…dạ em sin hết ạ!!!!!!!!!!!!!!

- Bốp….bốp…bốp…lẹp bẹp… lẹp bẹp… cộp…cộp…cộp…

Khán giả zỗ tay rần rần, huýt sáo ầm ĩ, đúng là thơ…đạo, hay quá là hay…

tự nhiên nó nghĩ được một ý…

- Mí cô mí bác lớp mình ơi! Hay mình chơi trò khác đi há

- Trò gì????????????

- Uhm… để buổi học thú vị và zui hơn, mình thi kể chuyện cười đi, được hok?

- Uk được đó – cả lớp đồng thanh, trừ hắn.

"thiệt là con này rảnh hết sức"

- @#%^& ai kể mà hok mắc cười thì bị phạt há.

- Tất nhiên oỳ - cả lớp lại đồng thanh, ôi, thiệt là iu cái lớp này quá đi!!!

- Vậy mình bắt đầu từ bạn mới nhé!– nó nhướng mày. Thì ra âm mưu từ trước đây mà. Tại nó thấy cái mặt lạnh lùng cau có của hắn nên nghĩ ngay cách này, đảm bảo hắn hok kể được cho coi, cả cười mà hắn còn không bít nữa là…

- Tui hok bit trò này, ai bít kể trước đi – hắn liếc xéo nó

- Đúng oỳ đó

- Uk, người ta mới zô bít gì đâu.

- Thui được, zậy ai xung phong cú bồ thằng ma mới – nó chán nản mấy con mê trai.

- Tui, tui nè… - một bà mê trai nè

- Tui, tui cho – hai bà mê trai nè

- Tui nè tui nè… một bà nữa

Chắc lũ con gái lớp này xung phong làm "chị hùng cứ Nam nhân" hết quá. tức chết được.

Con Hương xông pha trận mạc trước

- Mình sẽ giúp bạn Nam đẹp trai – con mẻ đá lông nheo zới Nam một cái – nhưng trước khi kể câu chuyện cực zui, cực zễ thương này thì mình xin có một yêu cầu.

- Iu cầu gì? – nó bực bội

- Đó là bạn hok được kiu anh Nam đẹp chai là thằng, hỉu chưa?????????

Trời. cái con này đúng là hết nói nổi rùi. Tức chết quá

- Câu chuyện cười của Hương heo bắt đầu – Khanh tuyên bố giới thịu

- Một người đi xe máy đụng phải chú chim sẻ đi ngược chìu…thấy chú chim chưa chết nên anh đem về đắp thuốc rùi thả vào lồng.khi tỉnh zậy, tháy mình trong song sắt, chú chim chán nản: "chết cha! Mình tông chết thằng đi xe máy rùi…chắc tù mọt gông đây!!!!!!!!"

- Ha ha ha… ha ha ha ha

- Mắc cười quá, con chim sẻ đó khôn thiệt ha ha ha

Một tràn cười nắc nẻ từ lớp, đứa thì ôm bụng, đứa thì vỗ tay tán thưởng, mắt con Hương long lanh nhìn hắn…

- Tiếp theo… một cuộc thi xạ thủ với ba đội tham dự là Anh, Nhật và Việt Nam. Người Anh lấy ra một quả táo, đặt lên đầu của một gái, lùi xa 100m và bắn, mũi tên bửa trái táo ra làm đôi, người Anh nói: "I’m Sinbad". Người Nhật dùng một quả chanh đặt lên đầu cô gái, lùi xa 150m và bắn, mũi tên cắm phập vào trái chanh, người Nhật nói: "I’m Robinhood". Người Việt Nam nhìn hai đối thủ một cách khinh miệt, lấy một trái sơ ri đặt lên đầu cô gái đẹp nhất, lùi xa 200m và bắn, mũi tên lao vun vút, anh nói… "I’m… sorry".

- Ha ha ha, cái này còn mắc cười hơn nữa nà

- Dở mà còn chảnh, ha ha ha

- Ê, mấy người đang nhạo bán Nước mình đấy à? – nó bực mình

- Ơ ơ không…không phải, chỉ là zui thui mà – tụi nó phân trần.

- Rồi, tới bạn mới đi chứ - nó liếc thằng nhỏ mà đâu bít có mấy chục con mắt đang liếc lại nó.

Nam nhìn lại nó bằng con mắt "lửa đạn" không kém, hừ một tiếng rùi thực hiện nghĩ vụ…

- Con voi đang tắm dưới nước, kiến thấy vậy liền kêu: "ê! Thằng kia, có giỏi bước lên đây!". Voi vừa bước lên vừa hầm hè: "mày mún làm gì????????". Kiến nói: "thui mày xuống tắm típ đi". Voi nói: "vậy mà tao tưởng mày định làm gì". Kiến nói: "thực ra tao mất cái quần tắm, tao chỉ mún xem là mày có lấy không!!!"

…… im lặng…im lặng…

Tụi con gái nhìn nhau… và…

- Ha ha ha, tức cười quá, tức cười chết được

- Anh Nam đúng là có khiếu kể chuyện cười. vỗ tay các bạn…

Lẹp bẹp…lẹp bẹp…

"grrrrrrrừuuuuuu sao có thể nịnh trơ trẽn như zậy chứ, có méc cười chút nào đâu. Đúng là…hizzzzzzzzzzz" nó lắc đầu, thật sự là không nói nổi nữa…

Vậy là kế hoạch chọc quê phá sản, nó bị quê nên lủi ra ngoài nhanh hơn tên lửa, vừa lúc hết tiết.

nó cứ tưởng là dzìa trước sẽ hok phải gặp tên âm binh đó, ai ngờ...

Nó lại đi bộ về, quen quá rùi mà. Không phải nhà nó không có xe mà tại nó thích đi bộ. Hai hàng cây bên đường mát rượi làm khuây khỏa nỗi buồn trong nó. Nó luôn tỏ ra là một cô bé năng động, vui vẻ và nghịch ngợm. Nó quậy phá để che đậy tâm hồn yếu ớt trong nó. Nó thường tạo cho chính nó lớp vỏ gan góc, không sợ gì cả nhưng thật sự thì nó sợ tất cả, nó sợ nhìu thứ lắm, những thứ đã khắc sâu vào kí ức đau thương của nó…

Thằng nhóc đột ngột xuất hiện mà nó không hay không biết, kiểu này có bị đánh lén cũng không hay. Thằng nhóc gọi giật nó lại, một lần… hai lần… rùi ba lần, nó không quay lại, tức quá thằng nhóc bèn chạy lại, quát vào mặt nó:

- Ê kon khùng kia, tui kiu mà không nghe hả??? điếc à??????

- Mặc kệ tui!!!!! Biến đi cho đẹp trời, lảm nhảm phát bực.

- Ê ê, nói năng cho cẩn thận, thiếu gia ta đây tuy không nhỏ nhặt nhưng cũng phải ăn nói cho đàng hoàng…

- Đồ khùng. Thiếu gia hả? biến đi cho rảnh! Đừng có mà nhắc tới cái từ thiếu gia với tui. Ba láp ba sàm.

Nó nói rùi đi thẳng, còn thằng nhóc thì cũng không vừa.

- Kon điên kia, đại thiếu gia nói chuyện với cô là may rùi đấy nhá. Dám có thái độ vậy hả? cô bit tui là ai không?

- Là con ông già tía mấy người chứ ai.Bực mình. Tui không mún nói tào lao với mấy người, cái đồ nhà giàu lắm tiền… xấu xa chỉ biết khinh thường người khác, toàn xem trọng địa vị của mình thôi.

Nó chạy biến đi để lại một khuôn mặt ngơ ngác thấy mà tội.

Hai tháng trời học chung lớp nhưng nó với thằng nhóc đó không nói một câu cho ra hồn. cứ cãi nhau suốt. nhìn thằng nhỏ cái mặt lạnh lùng mà cãi nhau cũng không thua gì nó. Mỗi ngày thằng nhỏ nói một nhìu hơn thì phải. thi HKI xong, nó nhẹ người. Kết quả không cao nhưng nó cũng mãn nguyện. Nó không cố gắn lắm trong việc học nên chỉ thuộc loại khá. Còn thằng nhóc thì điểm số cao chót vót, hạng nhất nhì trong khối.

- Hic, nghĩ có ba bữa mà tao nhớ mày quá Hằng ơi, ê có đem gì hok cho ăn với koi – nó dụ dỗ với cái mặt ngây thơ hít sức làm thằng nhóc ngồi sau cười khúc khích.

- Mày hay quá há. Vậy mà nói nhớ tao, nhớ bánh của tao thì có.

- Đâu có, nhớ bánh là phụ thui, mày mới là chính hihi.

- Thiệt hok đóa? Thui được rùi nể tình mày là bạn thân nhất của tao nên tao chia cho mày nữa cái bánh ngọt. Nà, mốt ăn gì chia lại đó nha.

- Bít rùi, nói dai quá, còn hơn tên Ma vương đó nữa.

Câu nói vô í của nó làm kẻ ngồi sau nổi quạu

- Ê nói ai hả cái Kon kia. Chưa kiếm chuyện à nha.

- Nói ai đâu, nói phong long mà, bộ mấy người là Kon ác quỷ ma vương hay sao mà lên tiếng.

- Cô…cô…tức chết được.

- Hahahaa – nó cười khoái chí còn ai kia thì đang nghĩ về về việc gì đó.

Hai hum sau thằng nhóc mời cả lớp dự sinh nhật, đó cũng là ngày sinh của nó, trùng hợp thật. Nó cũng được mời. Nó thấy hơi tủi thân. Người ta thì được tổ chức sinh nhật linh đình, còn sinh nhật của nó thì lặng thầm không một ngọn nến. nhưng dù sao nó cũng sẽ đến dự, cả lớp đều đi hết mà. Hôm đó cả lớp nó đã kéo đến trước của khu biệt thự. Cánh cổng mở ra, cả căn nhà sáng choang, những bàn tiệc sang trọng được dọn sẵn. nó không ưa những nơi như thế này. Nó ghét, nhưng miễn cưỡng tham gia. Trong nhà không có nhìu người lắm, chắc là họ không mún tổi chức linh đình. Cả lớp ngồi vào bàn. Không hỉu sao mặt nó lạnh tanh, lạnh hơn cả hắn lúc trước. Đám bạn nó nói cười vui vẻ chúc mừng tên đó, cả lớp hát chúc mừng nhưng trên mặt hắn không lộ vẻ hạnh phúc gì cả. Cuối cùng cũng đến phần tặng quà. Mấy đứa con gái trong lớp mỗi đứa ôm món quà ta tướng đến tặng hắn, chắc là gấu bông hay gì đó đắt lắm. Nó thì không cầu kì, chỉ mua chiếc chuông gió, nó lựa màu xanh hi vọng, chắc là hắn thích màu đó vì hắn toàn mặc áo màu đó thui. Hộp quà của nó là bé nhất. Nó chỉ nói một câu gọn ơi là gọn:

- Chúc mừng sinh nhật – rồi nó bước ra nhường chổ cho đứa khác.

Hắn nhìn gói quà của nó, mỉm cười gian lắm

- Cô bán kẹo kéo à! Keo thật, cho tui món quà nhỏ xíu này à? Không bằng một góc của mấy bạn ở đây. – hắn cười nhưng chắc là không có ý xấu

- Không lấy thì cho vào sọt rác. – nó đáp gọn lỏn rùi ra về.

Nó thấy bùn lắm, cứ đi lang thang trên phố, 8 h tối rồi, nhà nào cũng đầy ấp tiếng cười, họ hạnh phúc thật. Chỉ có nó là cô đơn trơ trội một mình. Nó thấy nhớ mẹ quá, tự nhiên nước mặt nó lại rơi. Nó thấy như mình là một vật thừa thải trên cuộc đời này. Có ai cần nó đâu chứ? Có ai quan tâm nó đâu chứ? Nó chỉ là một đứa mồ côi, không có gia đình. Nó ngồi bệt xuống băng ghế đá công viên khóc nức nở. Nó thấy tự nhiên mình yếu đuối quá, chẳng phải bao năm qua nó đã cố cứng rắn lắm sao? Chẳng lẽ những kì tích quậy phá không che đậy được sự yếu đuối trong nó sao? Nó buồn, nó khóc, nước mắt như mưa… Nó đâu biết nãy giờ có một người đứng cạnh nó. Người đó ngồi xuống, không nói gì, chỉ nhìn nó bằng ánh mắt xót thương mang chút hối hận.

Nói nhỏ một chút, kon nhóc này chạy nhanh quá nên t/g làm biếng, không đuổi theo nó mà ở lại xem tình hình nhà Khánh Nam. Khi nó bỏ về với vẻ mặt đó, thằng nhóc đã ngớ ra, hok bít gì hít. Hằng mới cho Nam bít hum nay cũng là sinh nhật của Thiên, cả lớp định qua đây xử xong rùi kéo nó ra quán, tiệc đã được bí mật chuẩn bị hít rùi tính tạo bất ngờ cho nó. Bi h tự nhiên nó bỏ về, bít seo đây. Hằng còn kể về gia đình nó, dĩ nhiên là một phần thui, làm sao Hằng bít hết được. "Thiên ở với bà dì, cha mẹ nó mất lâu rùi, hồi nó lên 7 tủi, gia đình dì nó khá giả nhưng lạnh nhạt với nó lắm,…"

Thằng nhóc Nam thấy hối hận khi chê món quà ấy. "chắc là kon nhóc ấy tủi thân lắm". Vậy là thằng nhỏ bỏ cả bạn bè và bữa tiệc chạy đi kiếm nó.

Bây giờ nó đã không khóc nữa, hết nước mắt rùi. Nó ngẩng đấu lên thì thấy ai đó đang ngồi cạnh nó, nó giật mình đứng dậy. Nó không ngờ thằng nhóc đó lại ngồi cạnh nó từ nãy giờ. Thằng nhóc đó thấy nó khóc… "trời ơi, vậy là bị người khác thấy mình khóc rùi, mà lại là tên trời đánh này nữa chứ" nó hoảng hồn không biết nói gì thì thằng nhóc ghì nó ngồi xuống ghế

- Ngồi đi, tui đâu phải người ngoài hành tinh đâu mà hốt hoảng dữ zậy chời.

- Sao…sao lại ở đây…ở đây bao lâu rùi hả?????????? – nó bực tức

- Cũng lâu… đủ để thấy có người ngồi đây… khóc

- Ai khóc hồi nào? Khùng hả??? tui mà khóc….

- Vậy là tui thấy lầm, được chưa?

Sao hum nay hắn không cãi ỏm tỏi lên như mọi ngày, hắn biết nhường nhịn từ bao giờ nhỉ? Nó ngạc nhiên trong lòng hơi nghi nghi.

- Sao ko ở trong đó đi ra đây làm gì?

- Xin lỗi… khi nãy tui hơi quá đáng… đừng bùn nha

- Không có gì, quen rùi. – nó nói mà mặt không biểu lộ chút cảm xúc.

- Hum nay là sinh nhật…Thiên phải không?

- …Không phải, mệt quá, hỏi nhìu làm gì, về đi!

- Đừng giấu nữa, tui biết hít rùi….

- Giấu gì mà giấu, mà bít gì mà bít

- Hằng kể tui nghe rùi

- Kon này… nhìu chuyện… Mà mặc kệ tui, về đi!

- Ê đủi hoài nha, tui có bệnh đâu mà đủi như đủi hủi zậy chời. Nói cho mà biết, nhìu cô theo tui mà tui còn không nhìn lấy một lần nữa đấy…

- Vậy thì về đi, bực mình.

Tức quá hắn quay về, đi được mấy bước hắn quay lại kéo tay nó đi

- Oái……làm ì vậy… buông ra coi… Điên hả…buông ra..

- Im lặng đi, cả lớp đang chờ…

- Chờ gì hả??? buông ra…….

- Tui bảo là im đi nghe không, người ta tưởng tui bắt cóc cô bây giờ.

- Ê! đang bắt tui đấy, buông ra không tui la à

- La đi coi ai tin không thì bít. Đẹp chai như tui mà đi bắt cóc cô hả? mơ đi

- Vậy thì buông ra…

- Không được, tui có sứ mệnh quan trong là phải đem kon heo như cô về, nếu không mấy pà trong lớp xé xác tui ra mất. – hắn đau khổ hình dung nét mặt phù thuỷ của mấy bà trong lớp

- Ê ai là heo hả? nhìn lại mình đi à nha.

- Cô là heo chứ ai, ăn hàng số một.

- Axxxxxxx nói cho mà biết kon ma vương xấu xa kia, kiu chị là heo nữa thì chị cho nếm mùi đau khổ đấy.

- Em lạy chị, tha cho em, em còn yêu đời lắm…..

- Hahaha

Nó cười, chưa bao giờ nó thấy tên đó đáng iu zậy, kể ra hắn cũng không xấu. Hắn kéo nó đến một cái quán tối om. Thấy sợ sợ sao ấy nên nó khựng lại.

- Ê tới đây chi zậy? Tối quá.

- Tối mới zui, vô lẹ đi pà.

- Thui thui, hok zô đâu, bắt tui zô đó làm gì.

- Ai dám làm gì chị, chị hiền như sư tử ai mà dám đụng.

- Axxx không zô. Chết cũng không zô. Về.

- Ê không đi thì dùng bạo lực à nha.

Nói rùi tên đó lôi mạnh nó vô, thằng nhóc này khỏe quá, nó không ghì lại được. nó miễn cưỡng bức zô cái quán vắng tanh, tự hỏi không bít tên này có chuẩn bị chơi nó một vố không. "hic, tối zữ zậy", nó thấy lo lo. Vừa bước vào cửa thì
................... cont...........................................

Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết