You are not connected. Please login or register

ju em tap 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1code ju em tap 2 on Tue May 17, 2011 11:52 am

Quan&Trang_py


Thành Viên Mới
Thành Viên Mới


Vừa bước vào cửa thì đèn bậc sáng choang. Mấy chục mạng trong lớp lao ra bao vây lấy nó và hắn. Con Hằng và con Thanh khệ nệ bưng ổ bánh kem to đùng làm nó choáng. Trên ổ bánh kem có tên nó viết màu đỏ, hình một con khỉ ngồi trên đồng cỏ đầy hoa trông đáng yêu hết sức. Rồi cả bọn đồng thanh hót lên nghe dễ thương chết được

- Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday, happy birthday, happy birthday to Thiên.

Nó cảm động rớt cả nước mắt. Nó chợt nhớ đến lần sinh nhật cuối cùng với cha mẹ nó. Mấy bạn tốt với nó quá, giống như gia đình của nó vậy.

- Cám ơn…các bạn nhìu…. – nó nghẹn lại, nó vui đến nổi nói không nên lời.

- Thui thui, cầu nguyện đi rùi thổi nến lẹ lẹ, tui đói lắm rùi!

Thằng Hoàng béo nhất lớp hối nó khiến cả bọn bật cười. Bây giờ hắn thấy gương mặt hạnh phúc của nó thật đáng yêu. Học chung nó mấy tháng trời bi h hắn mới bít họ tên của nó là Trịnh Vĩ Thiên Thiên. "tên đẹp đấy chứ" hắn thầm nghĩ. Nó họ Trịnh, nghe cái họ này nó có chút ấn tượng, không bít nghe ở đâu rùi. Rồi hắn lủi ra ngoài trời tối…

- Mấy bạn làm mình bất ngờ quá, cám ơn rất nhiều, đây là sinh nhật đẹp nhất của minh đấy. Iu các bạn quá….. – nó tỏ vẻ dịu dàng khác ngày thường làm cả bọn ngớ ra. Nó thì cười ha hả.

- May là Nam nó kím được pà níu ko thì công dã tràng hít rùi.

- Ai mượn hok nói trước. Xém nữa là tui bỏ lỡ một bữa tiệc lớn nhất cuộc đời rùi.

- Hahaha, cần phô trương vậy không, tụi này nói trước thì còn gì là bất ngờ.

- Cám ơn nhìu nhìu……..

- Thui đi pà, pà làm tui nổi da gà hít rùi nà. Thà là pà dữ như ngày thường thì tui còn dễ chịu hơn.

Cả đám ôm bụng cười. Từ đó tới giờ nó dữ có tiếng lun mà hum nay làm vẻ thục nữ thì không ai chịu nổi. Rồi cả bọn tặng quà cho nó. Lần lượt từng đứa một nói câu chúc mừng sinh nhật nó, nó đã khóc vì vui sướng, vì nó có những người bạn thật tốt mà nó tưởng chừng nó đang mơ đấy.

- Mình ăn bánh nha.

- Ok – một đứa đáp

- Chờ có nhiu đóa – đứa kia thêm zô

- Thiên chia tui nhìu hơn tụi nó nha - thằng Hoàng la lên

- Hứ. Ông ăn cho nhìu zô, súng răng ế vợ ráng chịu – con Trân chọc.

Cả bọn ăn nhìu lắm mà cũng không hết ổ bánh kem. Ai mà đặt to thế không bít, chắc tốn tiền lắm.

- Ai đặt bánh kem to dữ zậy, ăn sao hết – nó hỏi, nhưng trong lòng rất vui.

- Ông Nam chứ ai. Tụi tui nói hum nay sinh nhật pà cái ổng gọi điện đặt cấp tốc lun. Cái ổ bánh nhỏ xíu của tụi tui coi như lép vế, đành bỏ lại tiệm… Ổng đẹp trai mà còn hào phóng ghê lun há. Ủa mà này giờ sao hok thấy ổng cà?

Nó đưa mắt tìm, đúng là nãy giờ hok thấy tên chết bằm đó đâu. Chắc hắn đi có việc, "hắn tốt thật" nó mỉm cười rùi tự nhiên cái gì bay thẳng vào mặt nó, lạnh lạnh… thơm thơm mà… mềm mềm nữa… Bánh kem…. Đứa nào dám cả gan chọi bánh kem zô mặt nó zậy chứ. Nó đảo mắt la lên:

- Ai… ai dám chọi tui zậy… mún chết à?

- Hhaaaaaa. Hum nay cho kon Thiên hok thấy đường về nhà lun hén mấy bạn.

- Ừ!!!!!!!!!!

rùi lần lượt bánh kem bay zô mặt tui tới tấp, tụi nó đứa ném đứa quẹt. Tức chết được. Grừ!!!!!!!!!!!!!! Nó cầm nguyên dĩa kem bự chảng rượt tụi nó chạy tới tấp. "haha, cơ hội tới rùi" nó cười thầm khi thấy thằng Lâm béo đứng trơ trọi ngay cửa. nó cầm một miếng kem to thiệt to và ném…….. kết quả là…….

- Oái, axxxxxxxxxx ai chơi kì zậy, ở dơ quá đi.

Hix, con Hằng né qua một bên vậy là thằng nào vừa bước vô cửa lãnh trọn. Nó che mặt lại hi vọng ai đó không thấy thủ phạm là nó. Hic, tên vừa bị ăn đạn bánh kem là hắn. Cái mặt đẹp chai bị ịnh nguyên cục kem nhìn tức cười chết được. Cả đám cười quá trời lun còn hắn thì sửng sốt trước bộ dạng tụi nó. Đứa nào đứa nấy mặt mày toàn kem là kem, trông phát khiếp. Tự nhiên cả bọn nhìn nhau, mỉm cười một cách gian vô cùng và 1…….2……….3……… mưa bánh kem bay tới tấp vào hắn. hahahaha, cả bọn cười mún vỡ bụng. Hắn thì đứng chết trân nhìn mọi người với đôi mắt hình viên đạn. Cả bọn tốn cả mấy chục bịch khăn giấy, xả trắng cả căn phòng trong quán. Hắn là người tặng quà nó muộn nhất. Thì ra nãy giờ hắn đi mua quà. Món quà bé bé xinh xinh gói giấy màu hồng, trong kute thấy sợ. Buổi tiệc tưởng chừng tới đây là kết thúc thì tự nhiên thằng Khang hứng lên, rủ cả lớp nhậu. Nó từ chối hây hẩy mà hok được. Bốn mươi mạng xử mấy thùng bia, nó bị ép uống nhìu nhất, nó là nhân vật chính mà. Tửu lượng nó kém lắm, chỉ vài lon là mặt nó đỏ bừng hết rùi. Tàn tiệc, cả đám say không bít trời đất gì hết, chỉ có hắn là không say, hắn phải kiu taxi chở từng đứa về nhà, mệt chết được. Còn nó, hắn hok biết nhà nó ở đâu, có hỏi cũng vô ích, nó gục xuống bàn ngủ lun. Hắn do dự không bít làm sao, rùi đánh lìu bế nó ra taxi chạy về nhà hắn. Trông gương mặt nó khi ngủ hắn thấy iu iu. "Ghét thật, gương mặt đáng iu zậy mà khi tỉnh dữ thấy sợ". hắn nhìn nó rùi cười một mình…

Sáng hum nay nó trở mình, có cảm giác lạ lạ. Trời ạ, nó đang ở đâu mà lạ hoắc zậy nè. Nó giật mình nhỏm dậy, căn phòng này sang trọng thật, tất cả đều màu trắng. Hắn bước vào trước ánh mắt ngơ ngác của nó.

- Oái… đây là đâu đây, sao tui lại ở đây, sao cậu lại ở đây, tối hum qua…

- Hum qua cả bọn xỉn hết, tui phải kiu taxi chở họ về. Tui hok bít nhà cô nên chở cô về nhà tui.

- Cái…gì? Nhà mấy người á hả? hic…… sao lại đem tui về đây… trời ơi…

- Làm gì nhăn nhó dữ vậy, tại tui nhân từ quá không nỡ để cô lại cái quán đó một mình nên mới bưng cô về đây, không bít cám ơn lấy một tiếng… mà nói cho cô biết, cô nên kiêng ăn đi, cô nặng như heo vậy.

Hắn vừa nói dứt câu là nguyên cái gối to tướng bay vô mặt. Đầu nó mún bóc khói, nó khủng bố thằng nhỏ tới tấp bằng gối

- Dám bảo pà là heo à, pà cho bít tay, đồ ma vương xấu xí, đáng ghét, đồ con bò con trâu con gà con vịt, con gì xấu nhất trên đời. Yaaaaaa cho chết…chết…chết đi cho ta…chết nà…. Chết nà….

Vừa nói nó vừa ném tới tấp còn tên nhóc thì chỉ cười khì khì rùi ôm lấy đầu mà chạy.

Rượt một hồi nó thở hổn hển, hắn chạy nhanh thật, nhanh hơn cả nó nữa. Mà ngôi nhà này rộng khủng khiếp nhưng lại vắng hoe, hok thấy ai hết trơn.

Tên kia bây giờ cũng đang thở thở gấp, mệt quá mà. "Không ngờ con này chạy nhanh thế", rồi hắn tiến lại nó, giơ tay lên

- Em hàng… chị chạy như đà điểu vậy…mệt chết được….phù…phù…phù

- Ok! Tha…phù…phù…

Nó cũng nói không ra hơi rồi nó tò mò

- Ê… ở một mình hả?...hok thấy ai hít zậy?...

- Ừ, ở một mình cho nó khỏe.

- Không có osin lun hả?

- Cóa ông quản gia, nhưng ổng đi hoài hà

Nó nhìn dáo dác rồi hét lên

- Trời ơi, mấy giờ rùi. Trễ học mất.

- Đãng trí hả? hum nay chủ nhật mà. Khùng hết bít.

- Ủa, hum nay chủ nhật à. Đúng là đãng trí mất rồi – nó lẩm bẩm làm hắn phì cười. – Thui, tui về đây, dù gì thì cũng cám ơn nha.

- Tui đưa về….

- Thui, khỏi, tự tui về được, tui thích đi pộ hà.

- Thì tui cũng đi dạo thui, tiện đường…chứ hok phải tui mún đưa mí người zìa đâu…đừng có mơ.

- Mơ con khỉ. Tui có chết cũng hok thèm mí người như ông đưa dzìa đâu. Ô nhiễm đường đi… - nó trề môi

- Axxxxxxxx cái kon này… hừ, hok nói nữa… mà mí người cũng im lun đi, mắc công tui ngứa miệng… - hắn liếc nó.

Nó tơn tơn đi dzìa, hắn cũng theo sau. Thấy im lặng quá chắc là chịu hok nổi, hắn hỏi nó

- Ê, ở zới dì hả?

- Ừa… mà chắc vài ngày nữa thui…kiếm chỗ khác ở cho tiện, ở nhà mà cứ nhìn nhau bằng kon mắt hình viên đạn……

- Tui cũng ở một mình nà, qua ở cho zui

- Giỡn hoài… điên chắc…….

Thằng nhóc im lặng, nó nói thật mà kon kia cứ cho là giỡn thui. Tức chít được.

- Nói thiệt mùa, tui ở nhà cóa một mình hà, bùn lắm, dù gì thì pà cũng hok có chỗ ở, qua ở chung cho zui

Thấy ánh mắt nghi ngại của nó, hắn luống cuống như gà mắc đẻ

- đừng...đừng nhìn em bằng ánh mắt đó, em không có í gì đâu nha…í em là chị về nhà em osin cho em thui….

- GÌ HẢ? NÓI LẠI COI. AI LÀM OSIN HẢ?

- Hí hí, em lỡ lời, chị đừng nổi nóng uhm …uhm… – tự nhiên hắn nghiêm túc – về nhà tui ở cho zui nhá… ở một mình chán lắm, rồi còn tiền nhà, tiền cum, tiền nước, tiền……..

- Nín ngay! Nói gì mà không bít nghỉ mệt lun zậy…Suy nghĩ cái…Tui mà zô nhà mấy người ở thì kì lém…Tụi nó bít có nước độn thổ lên sao hỏa lun á.

- Có gì đâu, koi như tui hào hiệp trượng nghĩa, giúp cô có nhà ở, cô về giúp tui lau nhà, cơm nước, vậy là vẹn cả đôi đường.

- Thui! Tui mướn nhà khác…

- Có lo nổi tiền mướn nhà hok zậy? – mặt gian gian

- Xíiiiiiiiiiiii – nó nguýt dài cả tám mươi cây số - làm như chỉ có mấy người là có tiền.

Nó nói rùi về nhà. Hắn cũng theo nó vô nhà, "mặc xác hắn" nó nói rồi mở cửa vô.

- Thiên! Mày đi đâu mà bi giờ mới zề hả? - tiếng dì nó eo **

- Con đi qua nhà bạn. – nó đáp gọn lỏn, không chút tình cảm.

- Mày còn biết tôn ti trật tự không zậy? cái thứ mất nết. Mày đi đêm ở đâu zậy hả?

- Nói rồi à nha.

- Thật là không nói mày nổi nữa. Mày hư đốn lắm rùi. ****** có ngu mới đẻ ra cái thứ như mày…

- Ê nói gì thì nói nha, đừng có đụng tới mẹ tui.

- Mày ngon lắm… Tao không mún thấy mày trong cái nhà này nữa. biến!

- Tôi cũng không mún ở trong cái nhà này thêm phút nào nữa đâu.

Nói rồi nó phóng lên lầu dọn đồ. Con pé này đã nói là làm, ngang bướng thấy sợ.

Nó khệ nệ rinh hai cái vali xuống. Hắn phải chạy lại đỡ phụ. Bi giờ thì pà dì mới bít đến sự có mặt của hắn. pã mĩa mai

- Dắt theo cả trai zề nữa à? Mày ghê thật.

- Mặc xác tôi. – nó bước ra, không lãng phí giây nào ở đây hết. Hắn đi theo sau, nghe pà ta nói giọng khinh bỉ

- Hai đứa bây ra khỏi đây lẹ lẹ đi, thứ trai gái lăn loàng mất nết – mặt hắn đỏ lên vì giận, hắn quay lại nhìn làm pã chết trân.

- Pà cẩn thận lời nói đấy. Tôi mà bực lên là pà được biến khỏi đây trong hai phút đấy nhá

- Mày giỏi nhỉ? Mày là gì chứ? xã hội đen à. Tính dọa ai zậy thằng mát.

- Tôi không là ai cả, chỉ là con của ông chủ tịch Nguyễn của công ti Nguyễn Hoàng, người mà bảo lãnh cả cái thị trấn này đấy.

- Cái….cái gì? Là cậu chủ à?.....cậu….mời cậu vào nhà uống nước…thật đắt tội, tôi….

- Dẹp, tôi hok rảnh đặt chân vào đây, chỉ tại Trịnh tiểu thư mún dọn nhà nên tui giúp thui. Chào pà, chuẩn bị dọn đi nhá.

Hắn bước ra để lại con người kia một nỗi sợ kinh hoàng. Nó xách một cái va li lếch thếch đi trước, lát sau hắn đuổi kịp

- Nãy giờ chết ở đâu mà giờ này mới ló mặt ra hả? – nó cao có hỏi

- Con khùng như cô chết thì có. Tôi ở lại cảnh cáo pà kia giúp cô

- Không ai mượn, nhìu chuyện

- Rồi sao nào? Làm gì được nhau.

- Có tin tui cạo trọc cái đầu dựng như đinh kia hok?

- Hứ! tóc tui đẹp zậy mà dám nói như cây đinh hả? mắt cô so le chắc.

- Xin lỗi nhá, trên người của mấy người chẳng có cái gì nên hồn cả. Tự tin vừa thui.

- Axxxx, cỡ như cô làm sao thấy được vẻ đẹp của tui. Mỗi lần tui đi ra khỏi cửa là mấy pà mấy cô vấp té liên tục, xe chạy vượt đèn đỏ vù vù..

- Ở gần kho đạn à? Nổ thấy sợ.

Trên đường về hai đứa không cãi nhau nhiều. Nó đang buồn nên hắn cũng không ghẹo làm gì. Nó dọn vào cái phòng mà hum qua nó ngủ. Mệt mỏi quá nó ngủ thiếp đi, còn hắn thì cũng đăm chiu nhăn cả trán.

- Dậy coi kon kia, ngủ gì mà dữ zậy hả???????????? hắn hét vào tai làm nó giật mình nhảy cẫng lên

- Cháy hả? thiên tai bão lụt hạn hán hay nạn đói xảy ra mà dân làng hét zữ zậy?

- Con này khùng nặng rùi – hắn lắc đầu – cô ngủ 8 tiến rùi đóa. Zậy đi nấu cơm cho tuiiiiiiiiiiiii.

- Cần hét lên zậy không. Tui mệt quá, anh nấu một bữa đi.

- Cái gì hả??????? cô điên hay seo zậy, tui mà đi nấu cơm á. Dậy ngay, không được ngủ nữa…

- Axxxxxxxxx con trai mà không bít nấu ăn thì hok sành diệu chút nào hít. Tôi mệt lắm, anh kiu quản gia nấu đi.

- Tui cho về quê rùi

- Vậy thì ráng chịu đi, tui hok zậy đâu

- …Tui đi ăn đây, cô đi không?

- Không

- Phải cô hok zậy chời? hok ăn thiệt à?

- Mệt quá, tui mún ngủ.

- Vậy thì tui đi ăn một mình đây.

Hắn đi ăn trong một nhà hàng sang trọng, nhưng hok thấy ngon gì hết, không hỉu sao tự nhiên hắn thấy buồn quá. Hắn zô một quán nước ngồi tới tận khuya, không hỉu sao hắn không mún về nhà, hắn sợ phải thấy gương mặt bùn bã của nó. Hắn không mún nó bùn nhưng hok bít làm seo cho nó hít bùn đây ta. Ngồi một lát hán vìa.

- Mẹeeeeeeeee……chaaaaaaaaaaaaaaa

Hắn vừa vào nhà thì nghe nó hét lên., hắn vội chạy vào phòng nó. Nó đang ngồi đấy, đôi vai run run khóc nức nở. chắc nó nhớ mẹ… hắn đi đến, ôm nó vào lòng, lát sau khi nó đã ngủ trở lại, hắn đắp chăn cho nó rồi thấy một quyển sổ gì đen đen, to to. Tò mò hắn mở ra xem, đó là nhật kí của nó. Hắn ngồi đọc, không sót một trang nào. Nó tập viết nhật kí từ năm 5 tuổi, những trang đầu nét chữ nguệch ngoạch, còn sai chính tả nữa, nhưng rồi càng ngày nét chữ càng đẹp ra. Đại loại là nó viết về những sự kiện quan trọng của gia đình nó. Hắn chết trân khi biết được thân phận trước kia của nó – con của chủ tịch tập đoàn HT lớn nhất nước. trời! thiệt là hok ngờ, con nhóc này zậy mà là tiểu thư đó nha. Tập đoàn này bây giờ vẫn đứng đầu nước đấy. Năm đó cha mẹ nó tổ chức cho kon gái cưng bữa tiệc sinh nhật tại nhà hàng sang trọng. Nó hạnh phúc vô cùng mà đâu biết đó là lần cúi cùng nó được ở bên cha me nó. Tiệc vừa xong, nó đi chân sáo ra ngoài cửa, nó thấy một người ăn xin bên đường, hai mắt mù, tay chân cụt hết. Cô bé nhân hậu ấy đã nằn nặc đòi cha mẹ cho tiền người ăn xin kia. Ông chủ tập đoàn HT hào phóng và tốt bụng lắm, cho lão ăn xin kia tới 5 triệu đồng. Con bé rất vui khi làm được một việc tốt. Rồi cha nó bế nó trở lại làn đường bên kia để lái xe đến khu vui chơi. Mẹ nó nắm một tay của nó, hun vào mà nó "con gái cưng của mẹ muốn đi chơi ở đâu nào?" "dạ ở đâu cũng được miễn cha mẹ đi với con là được oy" cha nó hun cho nó cái nữa, nó đáng iu zậy mà. Xe trên đường đã dừng lại nhờ tín hiệu giao thông, ba người vui vẻ qua lộ thì một chiếc ô tô lao tới, cha nó chỉ kịp buông nó ra, đẩy vào sát lề đường… chiếc xe lao tới… ông bà chủ tịch không tránh kịp nữa… Cha mẹ nó đều rời xa nó hết… Nó chỉ còn trơ trọi một mình. Lúc đó nó khóc nhiều lắm, nó cô đơn lắm. Công ti của cha mẹ nó bị người khắc chiếm mất. Nó còn một tài khoản trong ngân hàng cha mẹ nó để lại khoản 20 tỉ đồng, con số không nhỏ chút nào. Dì nó biết muốn chiếm được số tiền đó nên vội vả nhận nuôi nó. Con pé khôn lắm, không ai dụ nó được, không ăn được đống tiền khổng lồ đó nên pà dì mới đuổi nó đi đấy thôi. Một con bé 7 tủi mất đi tất cả những gì nó yêu thương nhất. Một cú sốc mạnh trong tâm hồn non nớt của nó. Sau lần đó, thằng nhóc quan trọng nhất với nó cũng bỏ nó đi lun. Khi cha mẹ nó còn sống, có một tập đoàn cũng lớn lắm, chỉ thua tập đoàn nhà nó thui, thường tới lui nhà nó. Lần nào đi ông chủ tập đoàn kia cũng dẫn theo một thằng nhóc trạc tủi nó, khoảng 4 tủi. Hai đứa ngày càng chơi thân với nhau. Rồi hai nhà hứa hôn, một mối duyên thanh mai trúc mã giữa nó và thằng nhóc đó. Thằng nhóc tốt với nó lắm, cái gì cũng nhừơng cho nó mà nó thì ngây thơ, cứ hay kiếm chuyện.

- Ê, đưa đây coi,pà chả mún chơi cái đóa.

- Nè, bà chả lấy con này i, ông chả lấy kon này hén – thằng nhóc đưa nó con búp bê công chúa, giữa lại kon hoàng tử.

- ừ, ông chả nhớ hok được làm mất nha. Lâu lâu đem qua chơi zới pà chả hén.

- Ừ, con này là ông chả, con này là pà chả hén.

- Ừ - nó nhoẻn miệng cười – hui, pà chả đi ngủ đây, ông chả ngũ chung hok?

- Oaaaaaaaaaaa – thèn nhóc ngáp dài – đi ngủ thui, lát nữa rùi zề há.

Rồi hai nhóc leo lên giường quậy banh chành chứ cóa ngủ gì đâu, hai đứa lấy cái kéo, cắt cái gối, lôi đống lông trắng ra thổi phù phù, mấy bà giúp việc chỉ bít kiu chời.

Kỉ niệm đẹp đóa vở tan trong nó, khi cha mẹ nó mất thì gia đình thèn nhóc cũng đi nước ngoài. Họ hủy bỏ hôn ước, thằng nhóc không trở lại thăm nó lần nào nữa hết. Từ đó nó ghét, nó ghét tất cả. Nó hỉu ra họ đến với nó chỉ vì lúc đó nhà nó giàu, lại nhìu quyền lực. Bây giờ nó hok còn gì cả, nó hận mấy người nhà giàu ham địa vị, nó ghét thằng nhóc đã mang cả một thời tủi thơ của nó đi mất, nó đã nghĩ sẽ ở bên thằng nhóc đó suốt đời, vậy mà thằng nhóc đó bỏ nó đi mất rùi.

Hắn thấy xót xót. Nó có nái gì đó giống hắn nhưng hắn không nhớ rõ nữa. Lúc nhỏ hắn cũng hứa hun zới một người, nhưng mà con bé đó có người khác chơi rùi, không thèm chơi zới hắn nữa – mẹ hắn đã nói zậy. Hắn đã không tin, lúc đó hắn chỉ là một cậu nhóc con nhỏ xíu, cứ nằn nặt đòi đi gặp con nhỏ nhưng mẹ bắt nó lại, nhốt nó ở nhà không cho nó đi đâu hết, và từ đó, nó được đưa sang Mĩ, cho đến bi giờ. Hắn giở từng trang một cách nhẹ nhàng để nó không thấy cảnh hắn đang đọc lén. Những trang cúi cùng nó viết về hắn, về cái lần đầu trời đánh mà nó đụng hắn. Nó toàn kể xấu hắn thui, nhưng cũng không viết gì quá đáng. Hắn phì cười khi thấy nhân vật nam chính trong đây toàn bị kiu là Ma vương đáng ghét, ma vương khó ưa, con ác quỷ xấu tính… hắn thấy zui vì nó đã mang hắn vào những trang nhật kí. Từ đầu đến cúi ngoài ba nó, thằng nhóc ấy ra thì hắn là đứa con trai đầu tiên hiện diện trong nhật kí. Hắn để cuốn nhật kí lại chỗ cũ, tự nhiên hắn thấy thương nó quá. Hắn cúi xuống gần gương mặt nó, tự nhiên nó thức dậy, thấy mặt hắn cách mặt nó có 2cm, nó hoảng quá, la làng

- Maaaaaaaaa aaaaaaaaaaaaaaaa…….!

- Ma cái đầu con khùng, mặt người ta đẹp trai zậy mà bảo là ma. Điên à?

- Ai kiu…đưa cái mặt gần tui làm gì. Làm hết hồn, ủa mà seo ở đây?

- Tại hồi nãy tui nghe hét mớ nên tui mới chạy zô. Cái họng lớn thấy sợ, nhà tui mún sập rồi nà.

- ủa, tui có hét hả?

- Saxxx! Không nhớ thì thui. Làm ơn dậy nấu cơm đi, sáng rùi.

- Sáng rùi à. Được thui, chờ chút.

Nó tụt xuống, chạy cái vèo vào nhà vệ sinh. Hai phút sau nó vọt vào nhà bếp xào xào nấu nấu gì đó. Hắn ngồi trong phòng mà nghe mùi thơm chịu hok nổi, vọt xuống bếp đứng kế bên nó

- Waooo, không ngờ bàn chằn mà cũng bít nấu ăn dữ há.

- Chằn cái đầu con ma vương xấu xí. Nói cho mà bít đừng có mà chọc giận tui nếu mún ăn sáng – nó vừa làm vừa đe dọa.

Hắn cười, đứng nhìn nó nấu mà tự nhiên trong lòng thấy vui vui, có chút hạnh phúc lên vào tâm trí hắn. Sao trong lòng hắn lại khao khát mỗi ngày đều được như thế này nhỉ? Hắn ước gì mỗi ngày được nó nấu cho ăn, dù chưa bít nó nấu ăn ra sao nữa.

Nó lui cui dọn thức ăn ra dĩa.

- Ê, phụ một tay coi, đứng đó làm gì?

- Tui phụ á hả? sax, chưa bao giờ……

- Ê không phụ thì nhịn đói lun nha chưa.

- Được rùi, phụ thì phụ, nhưng mà làm gì?

- Trời ơi! Thì dọn chén đũa ra đi.

Hắn cũng lui cui theo nó. Đây là lần đầy tiên hắn phải vào bếp đấy. Có làm mới được ăn mà. Hic! Công nhận chỉ có con này trị được hắn.

Hai đứa ngồi vào bàn. Hắn nhìn một lượt mấy món ăn. Có thịt chiên nà, canh nà và một món xào nữa. hắn thử từng món, không chê vào đâu được. Nó thì cứ cắm cúi ăn.

- Này, sao cô hok hỏi "có ngon không?", tui thấy ai nấu ăn cũng hỏi câu này.

- Anh ăn như heo zậy thì ngon chắc rùi, hỏi chi cho mệt.

- Hứ! tại tui đói thui chứ mấy món này dở ẹt.

- Vậy thì đi ra nhà hàng mà ăn.Bực bội.

- Tui đi mắc công cô ăn không hết, đổ hơi phí

- Trời ơi! Công tử nhà giàu xài tiền như nước mà cũng bít tiếc của. Chắc là sắp có bão lớn lắm.

- Axxx. Đừng có chọc quê à nha! Tui quê là cho cô dọn một mình đóa.

- Thui thui đừng nóng, dọn phụ tui đi há. Ma vương dễ thương.

- Sợ cô ghê, dọn nhanh đi còn đi học nữa. Mà hồi tối cô nhin đói lun à?

- Ngủ bù mà lo gì.

- Pó tay.

Rửa chén xong cả hai cùng nhau dọt nhanh tới trường. thằng nhóc chạy bộ đua zới nó chứ hok chịu đi xe. Kết quả là cả hai cùng nhau……. Trễ học. Nó lại phải năn nỉ ông bảo vệ, nhưng vô tác dụng, ổng chích kháng sinh riếc rùi lờn thuốc "năn nỉ" của nó rùi. Thằng nhóc chạy lại, nói nhỏ gì với ổng, tự nhiên ổng mặt mày xanh lét, mở của liền cái rụp.

- Ê, nói gì mà ổng xanh mặt dữ zậy?

- Cóa gì đâu, đại khái là "ông mà hok cho tui zô tui cho cái trường này khỏi dạy nữa"

- Trời, đe dọa à?

- Đành vậy thui, ai bảo tui quyền cao chức trọng làm gì, khổ thân.

- Saxxx, ở đó mà nổ một mình đi, tui zô trước trễ rùi.

Nó vừa nói xong vọt zô trước, hắn cũng chạy theo nhanh không kém. Xui cho hai đứa. hum nay tiết đầu là Lí, ông thầy dạy lí là nghiêm khắc khét tiếng, hai đứa được tụng một hồi rùi bị đuổi cổ ra khỏi lớp trước ánh mắt thương hại của lũ bạn.

- Chắc là hai đứa nó lo cãi nhau nên đi trễ. Tụi nghiệp – nhỏ Hằng lầm bẩm.

Vậy là hai đứa nó phải chờ cho hết hai tiết đầu. Nó thì bùn hiu còn thằng nhóc thì thấy zui zẻ lắm.

- Ê, bị đuổi mà zui zậy hả?

- Có gì mà bùn, bị riếc quen. Mà bi giờ chờ tới hai tiết nữa lâu qué. Đi chơi hok?

- Đi chơi hả? mà đi đâu?

- Đi đi rùi bít

Hắn rủ nó đi đâu? đọc đi rùi bít há! bật mí nha, cũng khá zui đó...

Hắn nắm tay nó kéo ra khỏi cổng trường. Đố ông bảo vệ dám làm gì. Hắn dắt, đúng hơn là lôi nó tới một khu giải trí. Hai đứa chơi đủ thứ trò mà quên mất thời gian đã bị lố.

- Chơi bắn cung há.

- Bít chơi chít liền

- Tui chỉ.

Rùi hắn chỉ nó cách chơi. Hắn cứ đứng sát bên rủ rỉ vào tai làm tim nó đập liên tục. Chỉ nó cách cầm cung, tay hắn chạm tay nó, đầu hắn kề vào đầu nó làm mặt nó đỏ lên, còn tâm trí đâu mà học.

- Nà, cô nghe gì không zậy? làm gì mà chết trân zậy?

- Hả?......chết trân gì hả? đang tập trung thui. Mà thui, hok chơi cái này đâu, khó quá.

- Zậy đi chơi cái khác. Tàu lược siêu tốc há?

- Thui, tui yếu tim, chơi cái đó ghê quá.

- Người vậy mà sợ mấy trò trẻ con – hắn chọc tức

- Hứ, chơi thì chơi, sợ gì – bị chọc tức, nó đồng ý lun, còn hắn thì cười thầm.

Hai đứa nhảy lên con tàu lượn, một vòng, hai vòng rùi ba vòng, chiếc tàu cứ lượn lên lượn xuống với tốc độ khủng khiếp làm nó sợ, hai tay bám chặt vào thanh tay cầm. Nó nhắm chặt hai con mắt lại, bậm môi như là có gì kinh khủng lắm. Hắn nhìn nó mà tức cười. Khi xuống tàu cũng là lúc hồn xác nó hợp lại. Nó chóng mặt, chao đảo, cũng mai là phản xạ tự nhiên, hắn chụp nó lại. Nó chạy vội vào phòng vệ sinh, làm gì thì có trời mới bít. Nhân lúc đó, hắn đi mua hai lon nước ngọt. Nó bước ra, trong nó thảm hại thật. cái mặt xanh chành ko còn miếng máu.

- Nà. Uống đi

Nó cầm lon nước, mặt đăm chiu suy nghĩ gì đấy, chợt hắn lên tiếng

- Cô tệ thật, nhìn cô thảm quá.

- Kệ tui, tui thề hok chơi trò này lần hai đâu.

- Trời, vậy mà tui tưởng cô bãn lĩnh lắm chứ. Mà thui, đi chơi chỗ khác, zô vương quốc ma há.

- Uhm…..

- Sợ ma à?

- Mơ á, tui mà sợ ma, ma sợ tui thì có, đi thui.

Hai đứa kéo nhau tới cái lâu đài đáng sợ đóa. Bên trong tối om, nó hơi chần chừ.

- Đi, trong đó thú vị lắm

- ………..

Hắn kéo nó vô, trong này ghê lắm, t/g theo nó mà cũng ớn ớn. Có mấy con gì trắng trắng bay là sà. Tiếng ai khóc có cười có, tiếng hú cũng có, nó sợ quá, nép sát vô người hắn.

- Hay…hay là….mình đi ra đi….

- Sợ hả?

- Ừ…

Nó đang run, nhìn nó tức cười lắm. Hắn choàng tay qua vai nó cho nó đỡ sợ rùi dìu nó ra, nhưng hai đứa chưa kịp ra thì

- HÚ…ú…ú……â….a…….xẹt..sẹt…thẹt

- Á á……….a…….a……a – nó hét lên, có cái gì nắm lấy chân nó, khiến nó nhảy lên câng cẩng, hai tay ôm lấy cổ thằng nhóc đi chung.

- Gì vậy? – thằng nhóc lo lắng hỏi

- Chân…chân… tui…cái gì nắm…..nắm chân tui….

Hắn quờ quạng xung quanh (tối thui mà) đụng phải cái tay của một con ma nào đó, tức thì hắn giựt cái tay đó ra, tiện thể khuyến mãi thêm cho con ma cái đấm vô mặt. Con ma chỉ kịp la oai oái, còn hắn thì vội bế nó ra ngoài.

Mấy người xung quanh ai cũng nhìn hai đứa nó. Một thằng nhóc bế một con nhóc ra khỏi khu nhà ma, lãng mạn ghê! Giống truyện cổ tích một chằng hoàng tử cứu một nàng công chúa nhỉ. Khi nó kịp hoàn hồn thì nhận ra hắn đang bế nó. Nó vội nhảy xuống, không bít luống cuống thế nào lại bị trật chân.

- Ây da, hixxxxxxxxx! – nó thở dài

- Sao nữa vậy?

- Hok bít, chắc trật chân rùi. Cho tui mượn cái vai cái nha

Tự nhiên hắn tiến lên phía trước, đưa lưng về phía nó và ngồi xuống.

- Gì vậy? tui nói mượn cái vai chứ đâu mượn cái lưng. Tai có vấn đề à?

- Vấn đề cái đầu con heo xấu xí. Lên tui cõng, cái lưng thì tui cho mượn chứ cái vai tui để dành cho pạn gái tui dựa, hok cho mượn đâu.

- Trời, Ma vương mà cũng bít quan tâm đến bạn gái nữa hả? sát gái thấy mồ mà bày đặt- nó vừa nó vừa trèo lên lưng thằng nhóc.

- Tại số tui đào hoa chứ bộ!

- Gớm quá!

- Haha – hắn cười

Chưa bao giờ nó thấy hắn cười thoải mái như vậy. Nó thấy vui, nó thấy như mình có cái gì lạ lạ nhưng hok bít là cái gì.

Cuối cùng thì cũng tới nhà, hắn đặt nó xuống cái ghế thật nhẹ nhàng, lấy tay nắn nắn chân nó.

- Còn đau không? Sưng lên to thế chắc là bị bông gân.

- Hơi hơi hà, hok đau lắm – rồi nó nhìn vào mắt hắn, cười và nói một câu dễ thương hết sức – cám ơn nha

- Hok…hok có gì… - hắn bị cà lăm lun, mặt đỏ như trái gấc nên phải quay chỗ khác – để tui lấy băng y tế, chờ chút

Nó rùi hắn vọt cái vèo, nhanh như gió. Khi nhìn nó cười, tim hắn đập nhanh khủng khiếp. " mình bị gì vậy trời" hắn thầm nghĩ, chưa bao giờ có cô nào cho hắn cảm giác như vậy. Mấy cô gái xinh như hoa đền cưa cẩm hắn thường bị ê mặt, đau khổ vì thái độ lạnh lùng của hắn, vậy mà giờ hắn thành ra thế này đây.

- Làm gì lâu zậy, tui tưởng anh ngủ lun rùi chứ?

- Ngủ con khỉ mốc. Tại lâu quá không dùng nên cất trong tủ, kiếm mún chết lun.

- Hihi, đồ ở nhà mà hok bít để đâu, tệ ơi là tệ.

- ừ tệ vậy mà còn đỡ hơn ai kia, bị hết chuyện này đến chuyện khác, rắc rối, hậu đậu…. – hắn vừa lôi mấy thứ trong thùng y tế ra vừa lầm bầm. Trông tức cười dễ sợ.

- Tui nghĩ chắc hok phải bông gân đâu, chắc là nãy tui nhảy xuống gấp quá nên bị trật khớp á.

- Để coi, đưa chân đây.

Nó đưa chân ra, hắn đỡ lấy nhẹ nhàng và săm soi

- Ừ! Chắc trật khớp rùi. Cô chịu đau giỏi không?

- Hix, bộ tính bẻ chân tui thiệt hả? tui chịu đau dở lắm. Lỡ mà đau quá tui sẽ cắn bậy đóa

- Tui hok cóa bẻ chân cô à nha, chỉ sửa lại thui! Cho cô cái gối nà cắn đỡ đi. Chuẩn bị nha – hắn nói, tư thế cầm chân nó, sẵn sàng.

- Ừ…uhm…bắt đầu đi…

Hắn cầm chân nó, bẻ cái rụp thật gọn, nó đau quá, quên cả cái gối hắn đưa mà bấu vào vai hắn, cắn một cái.

- Oái…đau quá, làm gì vậy? giết tui à?

- Sr tui quên, mà hay thiệt, hết đau rùi.

- Làm ơn mắc oán! Cô cắn tui chạy nọc là tui chết lun á. Thiệt tình, răng người hay răng sói mà phập một cái đau thấu trời lun.

- Xin lỗi mà, đưa tui coi…

Hắn cởi áo ra làm nó đỏ mặt. hắn đưa cái vai lại gần nó, bờ vai rắn chắc, trắng muốt

- Nà, dấu tích của cô đóa, chắc là có hai dấu răng nanh nữa hả? hic, tiêu đời tui rùi, chắc để lại sẹo quá.

- Ờ…có dấu hai…hàm răng, xin lỗi nha, nhưng mà hok seo đâu, chỉ hơi đỏ thui hà…

- Cầu trời cho mau hết. hix, sao mà xui zậy không bít. Cô đi nấu cơm đi, tui đi tắm đây.

Hắn vắc cái áo lên vai, bước lên lầu. Nó thì bước xuống bếp làm thức ăn. "Hzzzzzzzzz vậy là nghỉ hết một ngày học, chiều rùi còn gì" nó thở dài và bắt tay vào việc.

- Hum nay cô xử tử tui bằng món gì zậy?

- Cái gì mà xử tử hả? ăn nói cho đàng hoàng cái coi. Tui nấu canh bí đỏ bồi dưỡng anh nà, ráng ăn cho hết nha, còn trái cây nữa…….

- Trời! nhìu zậy seo ăn nổi, cô tính cho tui chết hả?

- Không ai ăn nhìu chết đâu, đừng lo. Mà có chết thì cũng là ma no chứ hok đói hehe.

- Hay quá há! Nói thì hay lắm. Thiên cũng phải ăn cho hết tô canh rau này đóa haha

Nó nhìn hắn, tự nhiên thay đổi cách xưng hô làm nó thấy ngượng. Hắn đọc được điều đấy trong mắt nó, tự nhiên cũng sượng sượng rùi cắm cúi ăn cho hết tô canh. Hai đứa ăn xong không ai nói ai câu nào lẳng lặng dọn dẹp chén bát. Nó đi rữa chén còn hắn thì làm gì đóa. Lát sau nó trở ra

- Nè, ăn đi.

- Cái gì vậy? – mặt nó tối lại

- Trái cây chứ gì, lê đóa. Đừng nói hok bít trái lê nha

- Hix, gọt kiểu gì mà còn có cái lõi không sao mà ăn. Coi nà

Rùi nó cầm trái lê còn nguyên lê, gọt cho hắn xem, tay nó gọt chớp nhoáng, rẹt rẹt…

- Xong! Làm thử đi

- Ừ… thử thì thử.

- Rùi hắn cũng cầm trái lê lên gọt, ban đầu thì chầm chậm, nhưng cũng khá lắm.

- Tốt lắm!

Nó vừa khen dứt câu thì …sựt…

- A…… đau quá

- Oái, đứt tay rùi, sao mà tệ vậy. chờ chút.

Nói rùi nó chạy đi lấy băng cá nhân, băng tay lại cho hắn. nhìn ngón tay thân iu bị thương, hắn bùn hết sức, nhưng hắn đâu bít có người còn xót hơn nhiều.

Xong đâu vào đấy, nó đi tắm và lên giường đánh một giấc mà quên cả đóng của phòng.

Phòng bên kia có một người đang cười cười như một anh vừa trốn viện ra. Hắn cứ hết ngắm cái ngón tay đứt lại sờ cái vết cắn mà có người vô tình để lại. Tự nhiên hắn đứng dậy, rón rén qua phòng bên kia.

Hắn đẩy nhẹ cửa "cửa không khóa" hắn nghĩ rùi đi thật nhẹ nhàng vào trong, ngồi bên cạnh chiếc giường mà nơi đó, có một thiên thần đang ngủ. Nó cóa cái tật hả ngủ là ngủ như chết, trời sập cũng không hay. Vậy là hắn không sợ bị nó phát hiện. Hắn ngồi ngắm nó một hồi rùi vén tóc nó lên, "mi" lên trán nó một cái rùi giật mình, "quái thật, sao tự nhiên mình hun có vậy trời, mình điên rùi" hắn xấu hổ quá, chạy cái vù zìa phòng, đánh một giấc ngon lành

Tích…tắc…tích…tắc ZẬY ĐI CẬU CHỦ ĐẸP ZAI, DẬY ĐI MÀ… không để cái điện thoại réo nữa hắn bật dậy, tắt nó lun. Mới có 4h sáng mà hắn zậy làm gì nhỉ?


Nguồn gốc bài viết : http://teenvothisau.123.st/t223-topic#ixzz1MaAHGUTD
Link gốc : thptvothisau.tk

Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết