You are not connected. Please login or register

Kí Ức Của Cuộc Sống

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1code Kí Ức Của Cuộc Sống on Mon Mar 07, 2011 9:15 pm

Admin

avatar
Quản Lý Forum
Quản Lý Forum



Nắng của mùa xuân có khác mấy 
nắng của mùa hè không nhỉ? Riêng tôi, tôi chẳng cảm thấy chúng khác nhau
ở điểm nào. Có lẻ do tôi không đủ tinh tế để cảm nhận chúng. Tôi chỉ 
cảm thấy...nắng làm tôi nhớ về cái thời áo trắng. Hình như...vẫn còn 
đây.


Trường cấp 3 của tôi, nằm trên 
một con đường đầy bụi và bên một cánh đồng. Những trưa nắng oi ả của 
Miền Trung, tôi và lũ bạn ì ạch đạp xe, cong cả lưng, mồ hôi ướt đẫm, 
bụi mù trời, tệ hại hơn khi có một vài chiếc xe tải chạy ngang...Đường 
đến trường có đi qua một đoạn đê, hai bên là cánh đồng khô...nhưng người
ta vẫn gieo lúa. Khung cảnh chợt dịu đi khi ta thấy một cánh đồng màu 
xanh của lúa, lạc và những hàng tre. Một vài cánh cò điểm nhẹ trên khung
nền màu xanh ấy như một vài nét chấm phá hết sức nghệ thuật và mang 
tính đặc tả cao, sâu lắng.


Trên con đường đất đỏ bụi mù là 
từng nhóm học sinh, có đứa đội mũ, đứa để đầu dầu. Vẫn không ngớt được 
tiếng cười mặc cho trời đang đổ lửa. Tôi và đám bạn nghèo của tôi, đi 
trên những chiếc xe đạp mà chưa thấy người đã nghe tiếng...cọc cạch. 
Những hôm qua đoạn đường trống, chả có cây nào che mát, thế mà xe lại 
trật xích hay bị hỏng gì đó, thì coi như tai hoạ. Đứng giữa đường chịu 
trận, loay hoai bắt bắt, đập đập. Tay dính đầy dầu mở. Lại phi lên oằn 
lưng mà đạp.


Lúc đó, trong lòng chả biết có 
nghĩ gì không nữa. Mà chắc tôi cũng chả nghĩ gì cao siêu ngoài việc đến 
nhanh kẻo trể giờ học, thầy cô lại phạt cho nữa. Thú thật, có những lúc 
cô giáo hỏi tại sao đến lớp muộn, trả lời mãi một câu xe hỏng cô cũng 
không chịu đâu. Nhưng biết sao được. Hỏng thật mà. Có lần cô bạn cùng 
lớp nói tại sao ông không mang theo tiền để vá xe? Tôi trả lời đúng một 
câu mà đến giờ vẫn nghe chua chát. Nhà tui loại phần tử xe hỏng ra ngoài
tập hợp.


Rồi...thời gian cũng qua đi. 
Những năm tháng đó cũng qua, tốt nghiệp cấp 3 mừng hú vía. Được 44 điểm 
cho 6 môn. Hơn 7,33 một môn. Cũng nằm vào diện được được. Nhưng...không 
thi đại học. Hôm sắp đi thi, mẹ chạy mãi mà không tìm đâu mượn cho vài 
trăm ngàn để đi thi. Thế là...mộng làm thầy giáo dạy văn vùi vào trong 
cát. 


Ở nhà...đi đây đó...đi Gia Lai 
hái cà phê. Một vùng đất giàu có. Đêm Tây Nguyên, nhập nhoè trong cái 
màu trắng của hoa cà phê, trong hương thơm của nó và hương của sầu 
riêng. Tôi ngồi, nhìn ánh lửa đốt sưởi ấm trong trại giữ cà mà lòng nghe
hoang lạnh. Cái khát khao cháy bỏng ấy vẫn còn. Rồi...sáng ra thấy trên
đường tíu tít những tiếng cười nói và những bóng áo dài...nhức nhói cả 
con tim. Chẳng bao lâu sau, tôi lại gặp mẹ tôi cũng theo dòng người lao 
động nghèo khó khác lên đây hái thuê cà phê. Hai mẹ con gặp nhau mừng 
mừng tủi tủi...Chỉ nhìn thôi và nước mắt chợt trào.


Hết mùa cà...hai mẹ con dắt nhau
về. Tôi theo mấy bạn đi biển xa nhà. Quê tôi cũng có biển nhưng làm 
không được như những nơi khác. Thế là đi. Lần đầu tiên đi xa bờ đến thế.
Tôi say sóng tưởng đâu chết đi sống lại mấy lần. Chả ăn uống gì được. 
Những ngày tháng lênh đênh. Mỗi khi hoàng hôn phủ xuống, bốn bên đều là 
màu xám của nước. Chả thấy đâu là bờ. Tôi hay ngồi nhìn về hướng 
Tây...nơi có bến bờ, quê nhà và lũ bạn, nơi khát khao của tôi...giảng 
đường đại học.


Rồi những năm tháng ấy...tôi 
không thể tìm đâu ra cách giải thoát cho mình. Và...để trốn đời, trốn 
những phút giây nghèo khó của gia đình...tôi tình nguyện nhập ngũ. Mẹ 
tôi đi lên đi xuống rút đơn mấy lần. Nhưng tôi vẫn trốn đi khám tuyển. 
Khi đã có quyết định thì mẹ tôi không thể nào rút lại được nữa. Khi lên 
xe...tôi có chút hối hận..và lo lắng liệu mình làm thế có đúng không? 


Xe đưa đi, những chiếc áo xanh 
ngồi lặng lẽ. Một vài đứa thút thít khóc. Quê hương vùn vụt chạy lùi về 
phía sau. Những cánh đồng xanh mướt chạy lùi về phía sau. Và những tà áo
trắng...lùi về phía sau. 


Vào đơn vị...Tây Nguyên thừa 
nắng và gió. Trên những cây muồng là những bầy quạ. Gió hoang vu qua 
những cánh rừng. Nắng thênh thang trên những khuôn mặt khắc khổ và rám 
nắng. Những đợt huấn luyện, những đợt hành quân, những lần gác 
đêm...những gian nan vất vả khác đã làm tôi chai sạn đi. Tôi không còn 
bay bỗng được như trước. Nhưng không làm tôi quên đi những gì mà tôi 
chưa đạt được.


Đêm nằm...nghe tiếng gió vi vu, 
nghe tiếng trở mình của đồng đội...nhìn những ánh đèn pin mờ ảo mà bộ 
đội thắp lên để viết thư. Tôi yêu hơn cái màu xanh này...và nhớ về màu 
trắng tinh khôi ấy.


Ba năm quân ngũ...tôi lại được 
cử đi học, xứ Bắc lạnh nao lòng. Xa hun hút. Ở đó, tôi chả có nhiều kỷ 
niệm...Ra trường về lại đơn vị cũ công tác. Gặp lại vẫn cái nắng năm 
xưa...vẫn những vất vả bộn bề của người lính. Tôi vẫn thương hoài cái 
thuở ngày xưa.


Trong tôi...vẫn vẹn nguyên như trước vẫn những cái khát khao mà tôi chưa một lân có được.



Chào Khách viếng thăm Nếu Thấy bài viết mình hay thì Khách viếng thăm Cho Xin Nút Thank nha 
Tuổi trẻ sẽ dừng lại nhưng sáng tạo là mãi mãi ...
Xem lý lịch thành viên http://teenvothisau.123.st

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết